Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

  Cuối năm 1971 xe đưa đoàn 2006 chúng tôi từ quảng bình đến trạm 5 (trạm đầu của đường mòn Hồ Chí Minh). Ở phía tây Trường sơn trên đất bạn Lào. Trước cảnh núi rừng hùng vĩ, rừng già bạt ngàn trùng điệp, bỗng xuất hiện ba chiến sĩ nữ thông tin, dáng người manh mai ,quan phục gọn gàng, súng khoác trên vai ,chân bước thoăn thoắt kiểm tra đường dây điện thoại dọc bên bờ suối, cười nói níu lô. Ngỡ ngàng và cảm phục các cô ,tôi giở sổ ghi nhật ký:

                                ĐẾN TRƯỜNG SƠN
         
                         Sừng sững hiên ngang dải đất này
                         Trên mình đầy ắp với rừng cây
                          Trải bao năm tháng không nay chuyển
                          Ngun ngút non cao chọc trời mây
                         
                          Văng vẳng xa xa tiếng xuối reo
                          Gió khua lay động lá rì rào
                          Chim đâu đang hót nghe thánh thót
                           Thiêm thiếp trời đêm những vì sao

                          Có bao cô gái giữa nơi đây
                          Nhẹ nhàng thoăn thoắt nối đường dây
                          Giữ cho mạch điện lưu thông mãi
                           Lập chiến công này hẳn có tay.

                                              (trích: Nhật Ký Trường Sơn)
                          

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012

RÁNG ĐỎ(nhớ Dì Sáu)

Chiều mùa đông rừng rực ráng hồng
Sao cháu thấy lạnh lùng đến vậy
Cháu ngơ ngác tìm bóng Dì không thấy
Dì đâu còn cho cháu gọi " Dì ơi ! "

Như ngày xưa Dì vẫn đáp lời
Khi cháu đến, Dì chạy ra tất tả
Dáng xởi lởi, lòng dì thương mến quá
Đứng trước dì cháu lại hóa trẻ con

Dù cháu không còn dỗi ,còn hờn
Vẫn sung sướng được nghe Dì mắng mỏ
Ngoài ba mươi cháu vẫn còn bé nhỏ
Vẫn ấm lòng khi cháu gọi Dì ơi

 Năm mươi năm đã khép một cuộc đời
Đời lam lũ mồ hôi và nước mắt
Thuở làm dâu sớm sa vòng cay nghiệt
Khi sinh con chưa hết sắt se lòng

Mà lòng Dì rượi mát giếng trong
Không trách móc không hơn , không oán
Cứ chăm chút từng mầm xanh hi vọng
Mở lòng mình cùng cuộc sống tin yêu

Cho đến khi đời sắp tắt nắng chiều
Hồi tưởng lại biết bao điều cay cực
Lòng thương mến vẫn trào lên khóe mắt
Cháu không được về gọi lần cuối " Dì ơi !"

Năm mươi năm đã khép một cuộc đời
Cứ rục rỡ như mặt trời buổi sớm
Cứ đầy đặn như trăng rằm tháng Tám
Dì vẫn là cô du kích tỉnh Đông

Đêm công đồn, đưa bộ đội qua sông
Ngày chặn viện, chống càn gan dạ
Khăn mỏ quạ ,quần thâm, vai áo vá
Không phấn son hồ dễ đã ai bằng

Dì đi làm dâu cháu theo tận cổng làng
Dì ngoái lại dải khăn lau nước mắt
Rồi làm mẹ một tay Dì chăm chút
Cọn lớn đi đánh Mỹ, sống anh hùng

Con hi sinh nước mắt chảy vào trong
Một đêm trắng tóc Dì cũng trắng
Dì ngồi lặng trông trời xa bến vắng
Xin khóc cho lòng bớt nặng, Dì ơi !

Năm mươi năm đã khép một cuộc đời
Cháu không thể nào tin Dì đã mất
Niềm đau ấy giờ là sự thật
Giữa nhà Dì cháu ngơ ngác trông quanh

Ở ngoài vườn  lít nhít một bầy em
Cuốc xới đất đầu mang khăn tang trắng
Thôi từ nay những mái đầu đã vắng
Bàn tay dì đặt xuống nặng thương yêu

Các em ơi ! có trông thấy ráng chiều
Rừng rực đỏ ở chân mây không tắt
Như Dì ra đi mà không lỡ khuất
Vẫn trông về nơi cuộc sống chúng ta.

                                       Tháng 12 _ 1979
                                            Bùi Xuân Thu

Kính Gửi Bác Thu !

Em nhận được bài thơ "Ráng Đỏ" của bác đúng vào ngày 16 tháng 10 ,ngày mà 33 năm về trước mẹ của chúng em và cũng là Dì của bác mãi mãi ra di.. E thương mẹ lắm , em khóc nhiều, khóc mẹ suốt mấy chục năm qua, trong mắt em mẹ là bà mẹ tuyệt vời hoàn hảo , mang đầy đủ những đức tính của bà mẹ Việt Nam, thương chồng thương con lao động ngày đêm không nghỉ vì tổ  ấm gia đình. Với người thân anh em con cháu nội ngoại mẹ chu đáo nhiệt tình có trước có sau trong ấm ngoài êm.Với bà con thôn xóm mẹ chan hòa sẻ chia nhường cơm sẻ áo , giúp đỡ nhiệt tình thân thiện , sống vì mọi người, mẹ biết bao dung và cũng độ lượng vị tha. Là con , em ân hận chưa làm gì báo hiếu được cho mẹ nhưng em cũng chưa khi nào làm cho mẹ phải buồn và ân hận vi em. Lúc còn nhỏ em cũng ý thức được trách nhiệm của em đối vối bố mẹ, gia đình , Em đã làm tất cả những gì mà em có thể làm được.Lớn lên khi thành người chiến sĩ ngoài mặt trận đối mặt một mất một còn với kẻ thù em kiên quyết dũng cảm không giây phút đắn đo. Chính bức chân dung chiến sĩ thi đua mà phóng viên  ghi lại tại đại hội mừng công của em cũng phần nào đẻ cho lòng mẹ được vui.
  Em xin cám ơn tình cảm của bác đã dành cho Dì, cho mẹ em,.điều này là con mà em không làm được nhưng nhũng gì  mà bác dã gửi gắm vào bài thơ Ráng Đỏ cũng đã nói lên tất cả.Mỗi khi nghe những bản nhạc bài thơ của nhũng nhạc sĩ ,thi sĩ viết về mẹ lúc nào em cũng hình dung có  một phần của mẹ em trong đó. Xin thay lời anh em, con cháu trong gia đình cám ơn bác đã có bài thơ dài, hay va đầy đủ về chân dung mẹ của em.
   Kính chúc hai Bác và gia đình mạnh khỏe hạnh phúc!

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

MẸ TA

Mọi vinh quang không lấp đầy được 
                                                nỗi cô đơn của mẹ
Mọi vật chất đều trở nên nhỏ bé
trước tình thương và sự hy sinh của Mẹ,Mẹ ơi!
Lũ chúng con đánh giặc,hành quân
                                          đạp đất đội trời
vẫn thơ bé khi trở về bên mẹ.
Mẹ như trời đất quê ta
như núi non,sông bể.
Con ở đâu cũng lòng mẹ chở che
Con ngã xuống đâu cũng tay mẹ vỗ về
Mẹ ru hát,mẹ nâng niu chăm chút
Suốt một đời nỗi nhà,nỗi nước
chất trên đôi vai mẹ gánh gồng.
Nghĩ chi bia đá tượng đồng
hãy từ tấm áo nâu sòng mẹ ta.


Bùi xuân Thu

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

TÌM THẦY

(Nhân ngày NGVN 20/11 Tặng thầy Phan Quang Cách cùng học trò Tô Hà)

Cô học trò lớp một ngày nào
Bốn mươi chín năm đi tìm thầy giáo
Tuổi thơ dại khờ,hồn nhiên,trong sáng
Đâu có hỏi,nhớ quê thầy,thôn. xã thầy ơi

Tốt nghiệp cấp ba em vào đại học
Nghề báo,nghề văn em chọn làm người
Theo Ba Má về Nam lập nghiệp
Về hưu rồi nay mới rảnh thày ơi

Mấy chục năm thầy như người chở đò thầm lặng
Hết chuyến này lại chuyến khác sang sông
Về làng CHIỀN làm bạn với ruộng đồng
Đảm đương việc chung xã hội
Vui cùng cháu con, cấy lúa trồng rau sớm tối
Nuôi mấy con gà, thả ít cá ngoài ao
Tháng năm tuổi già tần tảo.

Bỗng một sáng cuối thu thầy trò gặp lại
Mừng vui,xúc động không ngờ
Trò ôm thầy ,thầy cứ ngỡ trong mơ.....
Nửa đời người đứng trên bục giảng
Gian khổ buồn vui kỷ niệm một thời
Ươm những mầm xanh dâng trái ngọt cho đời
Vinh dự nào hơn khi các em nhớ tìm thầy giáo
Phần thưởng lớn này chính cô học trò trao.

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2012

DÂNG THẦY NHỮNG ĐÓA HOA LÒNG


     Chuyện một đại sư đi bộ từ nam ra bắc đến yên tử quảng ninh,đang gây xôn sao dư luận hiện vị sư này đang qua khu vực trung tâm thi xã chí linh tỉnh Hải Dương ,4 năm nay vượt qua mấy ngàn số ,mỗi ngày hành trinh chừng 5 tiếng  đồng hồ vừa đi vừa bái.Nhích mỗi bước bái một lạy qua nơi đông dân cư phố,thị để đảm bảo an toàn và tránh ùn tắc giao thông chuyển đi từ ngày sang đêm.Có ngày chỉ đi được từ 1-2 km qua địa phương nào con nhang ,đệ tử ,dân chúng kéo ra đông nghịt chật cứng đường,người tín thì quét đường bái lạy ,những người hiếu kỳ thì đến ngó xem,rồi bình luận phán xét hoặc đưa tin thêu dệt.
xin giói thiệu bài của tác giả:ĐỖ THỊ BÍCH LIÊN bút danh ĐỖ QUỲNH MAI hội viên CLB thơ việt nam.địa chỉ tam dị lục nam bắc giang.ĐT :0985 570 595 viết tặng vị sư này.


BƯỚC CHÂN HÀNH TRINH CỦA THẦY ĐẠI ĐỨC THÍCH TÂM MẪN


Thầy từ Hoàng Pháp Phật Đài
Vuợt Nam -Trung-Bắc đường dài chơi vơi
Bốn năm đằng đẵng phương trời
Xuân qua hạ tới thu rơi đông tràn
***
Mây ngàn thầy vượt hải vân
Không sao đếm hết bước chân của thầy 
Chu du cõi phật đêm ngày 
Đầu không tóc gió thôi bay sương dầm
*** 
Chân tam truyền khắp xa gần
Con xin được gặp một lần theo chân
Thầy đi vì cả muôn dân
Tâm thành đâu phải vì thân vì mình
***
Gian truân trên những lộ trình
Cũng vì an lạc vãn sinh cõi người
Thầy đi cho cả mai sau
Sống an lạc thác qua cầu vãn sinh
***
DÂNG THẦY NHỮNG ĐÓA HOA LÒNG

Đêm nay thầy tới Bắc Ninh
Bắc Giang con đến nghiêng mình theo chân
Ơn thầy phật độ cho con
Gặp thầy dâng đóa hoa lòng bước theo
***
Vượt qua bao xóm làng nghèo
Phố phường thành thị núi đèo hoang sơ
Đêm nay sao vắng sương mờ
Thầy đi cầu nguyện không chờ trăng lên
***
Hoa lòng soi bước nhân gian
Thầy đi chẳng tiếc bàn chân ngọc vàng
Thầy đi bái lậy nhẹ nhàng
Thân gày dạ nhẫn thung dung vững vàng
***
Nhìn thầy tâm được mở mang
Chúng con tiễn bước nhờ nương phước thầy
Thầy đi thầy lạy hôm nay
Cà sa ướt đẫm bụi bay bên đường
***
Thầy đi lạy phật mười phương
Thầy đi vang vọng cảnh dương cõi lòng
Xin cho con cá về sông
Cho đàn chim nhỏ sổ lồng tung bay
***
Lạy trời lạy đất gọi mây
Phơi mưa nắng hạ thu say lá vàng
Thầy đi khuya sớm gội sương
Lạy cho thế giới yêu thương hòa bình
***
Cứu sinh độ thế chúng sanh
Nhất bộ nhất bái nắng ran trưa hè
Vượt qua những cánh đồng quê
Xin cho mưa thuận mây che gió hòa
***
Đêm mưa thầy lạy Phật Bà
Tưới cây cỏ dại cho hoa nở tràn
Thầy đi thầy lạy muôn dân
Mong người mang đến điều lành thiện tâm
***
Đêm nay mưa gió ngập tràn
Không ngăn nổi được bước chân nghĩa tình
Muôn người là đại gia đình
Trên thuyền bát nhã chở mình qua sông
***
Dòng người hòa bước nối hàng
Sóng tâm dào dạt con dâng hoa lòng
Mong thầy mau tới phật đường
Quảng ninh - Yên Tử Chùa Đồng đang mong.

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

Ngợi Ca Công Đức Quan Tả Tướng

   Di tích  lịch sử Đền Gốm nay thuộc thôn Ninh Giàng, Xã cổ thành ,thị xã Chí linh ,HD. Nơi thờ quan tả tướng đời trần, một danh tướng trực tiếp chỉ huy với trận đại thắng quân Nguyên mông tại bến Vân Đồn.Người có công cùng đại Vương TRần Hưng Đạo và vua Trần ba lần đánh thắng giắc nguyên giữ yên bớ cõi, nước thịnh dân yên.Thời gian mở hội từ 15/08 đến 20/08 (âm lịch )hàng năm.
  Xin được giới thiệu bài thơ của soạn giả Bùi Hữu Sản_ thị trận Cát Hải HP, đến dâng hương Đền và có bài ca ngợi công đức của tướng Trẩn Khánh Dư với dân với nước.

   Ai về...làng Gốm.... Chí Linh
Ấy quê .... quan Tả.... tướng quân ...Trần triều
Nhớ tích xưa... Tân Yên ...trấn thủ
Đất Vân Đồn ... Ba Chẽ... hiển danh
Vốn quê ..từ đất ...Chí Linh.
Con quan Thượng tướng...Trần ...Nhân ...Huệ Hầu!
Bao phen...thao lược...công đầu.
Bệ Rồng yêu quí...đỡ đầu... Nghĩa Nam
Một đời...vì nước vì dân.
Chọc trời... khuấy nước...chặn quân ...bạo tàn!
Vốn tính khí...chuyển lay... trời đất.
Tài kinh luân...Lời tựa..."Binh Thư"
Lệnh truyền ...đàm đạo...quân cơ.
Bình than cờ xí...trên bờ...dưới sông.!
Cảnh đất nước ...đang cơn ...nguy biến.
Ý Bệ Rồng...thu phục... nhân tâm.
Thù riêng... gác lại ...trong lòng
Mối nguy ...giặc Thát....non sông...đợi chờ!
Chí quyết chiến...muôn người... như một
Hội Diên Hồng...khắc cốt ...ghi tâm.
Gươm thiêng...tỏ chí...anh hùng.
Bắc kì tả tướng...non sông...một chèo!
Chữ Sát Thát ...trên vai tráng sĩ
Chí quật cường.. cờ nghĩa.... dân thêu.
Núi sông...muôn quý... ngàn yêu.
Có quan tả tướng... sớm chiều... trấn an!
Lệnh truyền: Sắc chỉ ...vua ban.
Điều Binh, khiển tướng,luận bàn ...quân cơ!
Bạch Đằng giang...mãi ...còn ghi.
Máu thù quặn đỏ...đường về...chặn ngang.
Tầu thuyền...vũ khí... quân lương.
Chặn đường tiếp tế, triệt đường... rút quân...
Đông A... hào khí...công huân
Binh hùng tướng mạnh...quân dân ...một lòng!
Trăng non...chênh chếch...bên ghềnh.
Có quan Tả tướng...lênh đênh...mạn thuyền.
Núi sông...gấm vóc...bình yên.
Công đầu tả tướng...dựng nên...cơ đồ.
Ra tay....sát quỷ ...trừ tà.
Phù dân ,giúp nước...nhà nhà...yên vui.
Gươm thiêng...Chọc đất... chỉ trời.
Kinh doanh cũng giỏi...Giúp đời...cũng lên
Chí linh, Nam Định, Tân Yên.
Khói hương...nghi ngút....Chính Đền ...càng to.
Muôn dân ...nô nức...phụng thờ.
Hoa thơm ,trái ngọt...chầu về ...Tả quan!
Chốn biên cương....một tay...trấn giữ.
Mãi vững bền...non nước gấm hoa.
Chí trung...vâng lệnh...Hoàng Gia.
Một vùng đông bắc....Tam Tòa...Cựu môn!
Trần triều....hiển Thánh....chư tôn.
Cứu dân, độ thế...vững bền...núi sông.
Trăm năm...trọn chữ... đồng tâm.
Nhớ quan...Tả tướng...kinh luân....gồm tài